Một màu xanh mướt trải dài dưới chân đèo D’ran.
Mất khoảng vài tiếng đi từ TP HCM, xe dừng lại tại một khu chợ nhỏ giữa trung tâm thị trấn D’ran. Buổi sáng sớm ở đây khí trời se lạnh, sương vờn đỉnh núi, bên đường tấp nập quán cà phê cóc và những cụ già mặc áo ấm đầu đội mũ len ngồi tụm bên nhau chuyện trò tiếng cười sang sảng cả phố núi .
Ở đây khách sạn không nhiều, men theo con đường đất đá nhỏ hẹp bên chân cầu Lạc Thiện đi lên một quả đồi, tôi xin ngủ nhờ tại một căn nhà nhỏ nằm ở lưng chừng có chiếc cầu gỗ xinh xắn.Vừa qua khỏi cầu gỗ bạn sẽ ngạc nhiên hơn vì sự mến khách của chủ nhà và vẻ đẹp đáng yêu của hai hàng hoa tím như chào đón.
Với tiết trời se lạnh, hoa trái ở đây luôn tươi tốt.
Và thứ làm nên diện mạo mới cho thị trấn nhỏ là sắc vàng của loài hoa kiêu kỳ mang tên Dã Quỳ. Những khi tiết trời se lạnh báo hiệu mùa đông, mùa khô đến gần, là hoa nở vàng rực cả triền đồi, cả thảo nguyên như mặc thêm chiếc áo mới. Hoa nở rộ hai bên đèo trải dài cong cong hun hút mà người nơi đây gọi bằng cái tên thật mỹ miều “đèo hoa dã quỳ″.
Con đường hoa dã quỳ.
Sẽ thật thiếu sót nếu không nhắc đến ẩm thực nơi đây, nói về nem nướng thì ai cũng nghĩ tới nem nướng Nha Trang hoặc nem nướng Đà Lạt, nhưng với rất nhiều người đã từng đến nơi này thì đây quả thực là đặc sản D’ran mà hương vị có thể khó tìm được ở bất kì nơi đâu.
Đặc sản nem nướng D’ran.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét